[{"content":"Thu Hà Nội, 23/08/2025,\nĐã bao lâu rồi mình chưa cập nhật nội dung của chuỗi bài viết này?\nGần hai năm!\nHai năm là một con số khá bất ngờ với mình, vì trước đây mình thường cập nhật nó hàng năm, dù không có thời điểm cụ thể. 2024 với mình là một năm đầy biến động, đầy đáng nhớ. 2025, thậm chí sẽ còn ấn tượng hơn rất nhiều với mình dù bây giờ mới chỉ đang là đầu mùa thu.\nMình gặp được nhiều người, có những người khiến mình tốt hơn, có những người thoáng qua và không làm thay đổi bản chất của mình, nhưng cũng có những người khiến mình tệ đi một cách trông thấy.\nThật hữu duyên khi mình nghe được câu chuyện về một người anh - một người “thầy” - câu chuyện đã cho mình rất nhiều cảm hứng để thay đổi bản thân, để hướng đến hình mẫu lý tưởng của bản thân, mà lâu nay trên con đường đi tìm hình mẫu đó, mình đã lạc đường lúc nào không hay.\nThành gặp được em, người đã khiến mình bừng tỉnh, khiến mình bước sang chương mới trong cuộc đời, khiến mình trở thành phiên bản tốt hơn và có lẽ là tốt nhất từ trước đến giờ. Với em, mình vẫn như một đứa trẻ đang lớn lên từng ngày, học cách sống sao cho tốt, điều chỉnh hành vi và các mối quan hệ xung quanh, tìm hiểu xem mình thực sự muốn gì, thích gì, điều gì làm mình hạnh phúc một cách lâu dài. Hơn hết, là tư duy học tập để phát triển bản thân không ngừng.\nMay mắn gặp được em càng giúp mình củng cố thêm quan điểm của bản thân rằng: mình là người may mắn nhất trên đời.\nTròn một năm trước, mình đã nghiệm ra điều này. Đó chính là lời khẳng định về bản thân mình, cũng như hình ảnh mình muốn hướng đến là như nào:\n“Không còn nhu cầu khẳng định là mình hấp dẫn với phụ nữ. Bây giờ chỉ có nhu cầu thuyết phục rằng mình là một người đứng đắn, đáng tin cậy”\nNháp: Mình có biết đến Yoga hồi tháng Bảy năm 2024, Yoga cũng liên quan đến thiền\nTrồng cây ớt chuông từ tháng Một đến tháng Năm năm nay\nBận hơn, viết ít hơn, lười và không có nhiều động lực để viết. Đơn giản là mình còn đang bận vui, bận hứng thú với những thứ khác bên ngoài mà bỏ mặc chính bản thân của mình.\nMình cảm thấy giằng xé giữa việc yêu bản thân (nghĩ cho bản thân mình trước) và việc yêu những người xung quanh (nghĩ cho họ trước).\nChật vật và đau khổ trong mấy tháng qua. Các trụ cột trong cuộc sống: partner, công việc, gia đình, bạn bè… Vẫn đang cố gắng tìm cách để cân bằng cuộc sống, cảm xúc, tinh thần, tinh tấn trên con đường khai minh.\nThời điểm nào là tốt để nói về những chuyện xấu? Mình nghĩ rằng thời điểm tốt nhất để nghĩ về những chuyện xấu chính là bây giờ - 22g11p thứ Sáu ngày 18/08/2023 - mình đang viết những dòng này trên chiếc laptop Dell cài Hackintosh của mình, ngồi một mình trong phòng riêng với điều hoà 28ºC và ánh đèn LED sáng vàng.\nSự hưng phấn với việc học Java lúc cuối buổi chiều, với Upwork nơi mà công ty mình đang xây dựng một đội để khai phá những cơ hội trên này, đến khi vừa rửa bát vừa xem khoá học Computer Science ‘CS50’ của Harvard dài những 24 tiếng mà hoàn toàn miễn phí trên Youtube, mình quyết định gạt đi những sự hưng phấn \u0026ldquo;không thường xuyên\u0026rdquo; này để thực hiện việc viết \u0026rsquo;lời nhắn gửi\u0026rsquo; mà lâu nay mình không thường xuyên làm.\nViệc đọc lại file word như khiến mình cảm thấy vô cùng hạnh phúc, một thứ cảm giác biết ơn mà mình tin rằng hiếm người có may mắn được trải qua. Với triết lý vô thường của nhà Phật, được thầy Ngô Quốc Dũng đáng kính khéo léo truyền tải qua những tiết học Kinh tế Phát triển đầu năm 2019.\nVà với những câu chuyện tình cảm xung quanh mình.\nThời tiết Hà Nội những ngày cuối hè cực kỳ khó chịu, như hôm nay với trời nhiều mây, có nắng và độ ẩm cao nên dù có ngồi không thì cơ thể cũng ướt mồ hôi rồi.\nMình đã chăm lại cái bể thuỷ sinh (bể cá tròn nhỏ với thể tích khoảng 6 lít mình để trên văn phòng), cọ rửa sạch và thả lại rong đuôi chồn mình ngắt từ ang cá ở nhà. Năm, sáu con ốc nhỏ khá thích thú khi bò trên những cây rong sẽ gắn bó với chúng trong thời gian dài sắp tới. Mình vẫn định thả thêm cái cây thuỷ sinh (mà đến giờ mình vẫn chưa biết tên) - để nó nổi và vươn lên cao khỏi mặt nước – nhưng sáng nay mình không mang đi (vì quên và vì thời tiết nóng bức khó chịu), cùng với bèo tấm (mình vừa nhớ ra). Và tất nhiên là mình sẽ không thả cá nữa, vì nếu thả cá vào thì mình sẽ phải chịu trách nhiệm cho sự sống của chúng – vô tình tạo ra điểm yếu cho bản thân mình.\nHãy chuyển sang chủ đề công việc một chút. Mình đang có những ngày làm việc khá hiệu quả với công việc mà mình yêu thích (nếu chưa muốn nói là đam mê) – ngành IT. Cuối buổi chiều không có kế hoạch cụ thể, mình quyết định lên Udemy để tìm khoá học code Java. Dù với tầm-hiểu-biết-hạn-hẹp-20-phút về Java của mình, việc in ra màn hình dòng chữ “Hello, World!” kinh điển trong giới IT với syntax và độ phức tạp ‘có phần vô địch’ của Java thì mình vẫn rất hào hứng để tiếp tục học thêm:\n1 2 3 public static void main(String[] args) { System.out.println(\u0026#34;Hello, World!\u0026#34;); } Sáng sớm cuối tuần, 06g08p thứ Bảy ngày 19/08/2023, mình tiếp tục ngồi viết. Dự định dậy sớm chạy bộ của mình đã gần như phá sản bởi vì ngoài trời đang sấm ầm ù và đã có vài hạt mưa rơi. Kỳ thực thì mình đã biết khả năng có mưa là rất cao, nhưng mình vẫn muốn đi chạy vì mình đã hụt khá nhiều km luyện tập để chuẩn bị cho giải Marathon đầu tháng 10, hơn là ngồi viết những dòng giống-như-kiểu-journaling-này.\nHẹn báo thức 5g30p nhưng mình đã dậy từ đúng 5g, trong trạng thái khoẻ khoắn sau một giấc ngủ dài hơn 5 tiếng - theo Garmin đo được – và lãng phí khoảng 30p để đi ra khỏi phòng xem mây trời như nào, làm vệ sinh cá nhân và quyết định không đi chạy nữa. Lan man như vậy đủ rồi.\nViết được một lúc thì mình nhận ra rằng mình đang viết theo hướng journaling với sự tươi vui và phóng khoáng, khá là khác so với cách viết của mình trước giờ. Cũng tốt thôi, haha :D Duy chỉ có điều là việc viết thực sự tốn nhiều thời gian, nhưng rất đáng giá nhé. Vì vậy theo quan điểm cá nhân thì mình khuyên mọi người nên tập viết nếu có thể, bất kể làm ngành nghề công việc gì thì cũng nên viết.\nTrước đây, khi nhận được những lời góp ý, nhận xét từ các bạn rằng mình suy nghĩ quá nhiều (overthinking) thì mình có xu hướng bác bỏ điều này. Cuộc sống tiếp diễn, những câu chuyện đến với mình, khiến mình phải trải qua những giai đoạn cực kỳ mệt nhọc, đầu óc quay cuồng vì suy nghĩ quá nhiều. Để rồi cho đến một ngày, mình đã nhận ra và tự thừa nhận rằng: mình bị overthinking.\nVới mình thì việc tưởng tượng đến các viễn cảnh tồi tệ, tuy có tốn rất nhiều năng lượng, nhưng lại giúp mình chuẩn bị trước tâm thế để nếu có phải đối diện với hoàn cảnh đó thì sẽ không quá xúc động hay bất ngờ. Điều này khiến mình trở thành một người luôn có cảm xúc khá trung dung, bình thản - như hiện tại.\nViệc thường xuyên quan sát cảm xúc, suy nghĩ của mình giúp mình tiến bộ hơn từng ngày trong việc đối diện với chính bản thân mình - hành động có lẽ là khó khăn nhất mà bất kỳ ai cũng không muốn trải qua.\nMình cũng thừa nhận rằng: trầm cảm chọn mình. Mình không nhớ chính xác mình nghe được ở đâu đó rằng: những người bị trầm cảm, không phải họ chọn trầm cảm, mà là trầm cảm chọn họ.\nNhững suy nghĩ về trầm cảm đâu đó vẫn lởn vởn, loanh quanh trong đầu mình, dù mình đang sống trong những ngày tháng hạnh phúc nhất từ trước đến giờ. Nhưng mình vẫn ổn, vì khi mình thừa nhận được như vậy, thì trầm cảm không còn là nỗi lo đối với mình. Nó đến bất chợt thì mình sẽ nhanh chóng gạt đi, từ chối nó không chút mảy may.\nTất cả những gì mình có được đến giờ đều là do may mắn!\nCảm ơn bố vì đã cho con sự khéo léo, sáng tạo trong công việc. Cảm ơn mẹ vì những đức tính tốt con có được trong cuộc sống. Con xin cảm ơn cả nhà!\nVà cảm ơn những người bạn của mình.\nCập nhật ngày 14/04/2022 – (Tươi sáng hơn rất nhiều, hạnh phúc hơn rất nhiều…)\nMình bị Covid từ 16/12/2021, khá sớm. Mình không sợ nhưng ái ngại vì tất cả hàng xóm, nội ngoại thân quen của mình đều chưa ai mắc.\nKể cả hơn 500 bạn bè Facebook thì mình chỉ biết đúng một người đã từng là F0. Sốt nhẹ, đau người, ăn cơm chẳng thấy mùi vị gì, đau họng đến mức nuốt nước bọt cũng phải gồng cổ.\nỞ nhà được hai hôm thì mình đi cách ly. Ngồi trên xe cứu thương, nhìn tin nhắn của mẹ \u0026ldquo;Con trai mẹ cố gắng lên con nhé\u0026rdquo;, mình không cầm được nước mắt.\nTự nhủ \u0026ldquo;Cố gắng ăn uống đầy đủ để nhanh về nhà với bố mẹ\u0026rdquo;, chưa bao giờ mình khao khát sống mạnh mẽ như vậy.\nĐể biết rằng bố mẹ thương mình còn nhiều hơn chính bản thân mình.\nLàm chủ được bản thân hơn, mình đã quan sát cuộc sống với ánh mắt tươi sáng hơn nhiều. Để nhìn lại thì suốt những năm tháng cấp ba cho đến bây giờ là quãng thời gian mình cởi mở hơn với bản thân mình.\nDự án cá nhân đang triển khai, hướng đi công việc cũng rõ ràng hơn. Lưu tinh đang giúp mình đi những bước tuy chậm nhưng lại cực kỳ quan trọng, bước từng bước mà.\n24/7/2021\nThân gửi,\nMình đã trì hoãn rất lâu để bắt đầu viết di chúc khi mà tuổi của mình mới chỉ sắp 22. Mình làm việc này không phải với mục đích di sản mà chỉ đơn giản là để gửi lại lời nhắn cho gia đình, cho bạn bè, cho người thân của mình. Mình không chắc trong lòng mọi người mình quan trọng thế nào, nhưng nếu đang đọc những dòng này thì xin mọi người cảm thấy nhẹ nhàng và cũng không tiếc nuối cho mình.\nTháng 9 này là mình tròn 22 tuổi, hầu như những ngày sinh nhật mình đều mưa. Mình không thích nắng, vì da tay mình có chút vấn đề, rất nhạy cảm với ánh sáng mặt trời, nên mình thích những ngày thong thả trời mây. Sinh nhật có lẽ là ngày đặc biệt nhất với mỗi người, nhưng với mình, nó là những ngày đầu thu khi vừa kết thúc mùa hè oi ả. Những ngày hè mình thường rảnh hơn, mà rảnh rỗi thì sinh nông nổi, sinh tầm thường. Mình cứ suy nghĩ hay miên man những thứ ở đâu đâu mà chẳng tập trung vào bản thân, là tập trung vào sự nghiệp hay đơn giản hơn là việc học, việc làm của mình. Chính cái việc ham chơi đã đẩy bản thân mình vào cái tình thế không những căng thẳng mà còn chán chường. Mình còn nhớ như in mùa thu năm trước, khi mình nghe bài Time của Hans Zimmer, mình đã khóc khi nghĩ đến bản thân mình. Thất vọng và thiếu trân trọng.\nXa hơn là mùa thu năm 2018/19 gì đó, đôi mắt vô hồn nhìn vào trong gương, nhận ra rằng có lẽ mình đang rơi vào trầm cảm, một nỗi lạc lõng và sự vô cảm với cuộc sống xung quanh. Nhưng sau tất cả những khoảnh khắc yếu đuối ấy, mình mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn và mình luôn thấy may mắn rằng mình đã có những trải nghiệm đáng giá.\nChưa có gì trong tay, tài sản lớn nhất mình đang có chính là gia đình. Mình may mắn khi được sống trong tình yêu thương của bố mẹ, của người thân và của bạn bè. Mình vẫn luôn biết ơn cuộc sống như vậy, trân trọng nhưng cũng phung phí. Mình luôn chịu trách nhiệm cho mọi hành vi của bản thân cũng như những vấn đề có liên quan đến mình. Đó là cách mình không nuối tiếc điều gì.\nCảm ơn vì tất cả!\nLink backup: https://thanhnhieuchu.netlify.app/\n587*** 69325*** 732*** 732*** 786*** 786******37\n","date":"2025-11-26T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/thoi-diem-thich-hop-de-nghi-ve-nhung-chuyen-xau/","title":"Lúc nào là thời điểm thích hợp để nghĩ về những chuyện xấu?"},{"content":"For the first time in my life, I not only traveled but also went abroad, to Singapore, alone.\nI woke up at 4:00 AM and went to HAN airport quite early to check in. After finishing that, I was so fascinated, waiting in front of the airplane gate with no expectations for the 10-day trip.\nIn the airplane, I got a seat next to the window, and to my surprise, the two seats in my row were empty. \u0026lsquo;Wow, I’m traveling alone, and God even let nobody sit next to me,\u0026rsquo; I thought, lol.\nWhen the airplane was pushed back, I looked at the T2 international terminal through the window, and I almost cried at that moment. \u0026lsquo;I’ve finally done a little part of something I’ve dreamed of for a long time. Have a nice trip,\u0026rsquo; I told myself. I’ll always remember it.\nAfter arriving safely at Changi, I felt a little nervous because I didn’t know where to pick up my luggage or how to go through customs. I just followed the other Vietnamese passengers from my flight and finally got my Visit Pass after almost 30 minutes and a few calls to my friend.\nWhen I walked straight to the customs gate, the sight of the automated gate looked so powerful and stunning. Maybe you can only truly feel it in person!\nHeading up to Jewel—the iconic spot at Changi with the waterfall from the roof, which is a marvel of engineering. You know, I forgot my tripod at home, lol. So I just walked around trying to find the perfect spot to take some photos and asked a random guy to help me take one.\nBack at the terminals, I went to pick up the SIM card for internet access that I had bought online. But it ended in frustration — they told me I had to go to the city center to collect it. Back at the terminal, I went to pick up the SIM card for internet access that I had bought online. But it ended in frustration — they told me I had to go to the city center to collect it. \u0026lsquo;Ok fine, I’ll just check the directions on Google Maps and go to my friend apartment. The SIM card can be a later matter,\u0026rsquo; I told myself.\nWith the EZ-Link card borrowed from my friend — even though I didn’t know its balance or how many trips it could cover — I just bet on my luck and took the MRT. After checking the directions several times and transferring through three MRT lines, I finally exited the station to the street.\nThe landscape was so modern, clean, and quiet — something I had only ever seen on TV, never in person. The green of the plants and the yellow of the sun were unforgettable.\nAfter 45 minutes on the MRT and a 15-minute walk, I arrived at the apartment with a small sense of joy. Finally meeting T, I had a drink after being thirsty for several hours, and he asked me to play badminton with some Vnese guys. \u0026ldquo;Let’s go,\u0026rdquo; I agreed.\nAfter playing several fun badminton matches together, we had dinner at a local hawker center. I ordered a plate of fried rice with seafood. I didn’t know why they decorated the dish so poorly—for a $6 SGD order, it looked so cheap—so I had to dig into the rice to check if there was actually any seafood, lol.\nAfter chatting with our homies and taking a photo of a colorful, well-decorated temple, I wrapped up my first day in Singapore.\nContinue writing\u0026hellip;\n","date":"2025-08-30T00:00:00Z","image":"https://thanhnhieuchu.com/p/singapore-2024/IMG_1799_huded9fc56486a3930e89bf249197b5c51_6562815_120x120_fill_q75_box_smart1.jpeg","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/singapore-2024/","title":"Singapore 2024"},{"content":" Mình có một cô bạn đồng nghiệp, hay cười và cùng trường với mình.\nBạn ấy khiến mình nhớ lại về triết lý Vô thường, cùng những ý niệm về Phật giáo được thầy mình lồng ghép một cách khéo léo vào những tiết học trên giảng đường.\nKhi đó, mình được tiếp cận với Vô thường bằng những câu hỏi đơn giản mà dường như không có câu trả lời: sau khi kết thúc buổi học và đi về nhà, liệu ta có chắc rằng sẽ về nhà bình an không? Khi đi ngủ, liệu ta có chắc chắn rằng sáng mai sẽ tỉnh dậy để tiếp tục một ngày mới như thường lệ?\nGiờ đây, dù đã hơn năm năm biết đến Vô thường, mình vẫn thấy rằng những hiểu biết của mình là nhỏ bé và hạn hẹp. Để vững vàng hơn thì sẽ cần đến những trải nghiệm thực tế, hay nói cách khác - với Vô thường - là những biến cố, những sự thay đổi bất thường.\nGia đình mình đã từng mất liên lạc hoàn toàn với một người thân trong vòng hơn 4 tiếng đồng hồ. Với những thông tin có được như: uống rượu say, đã rời khỏi bữa tiệc, định vị điện thoại đang ở phía Nam Hà Nội (điện thoại bị tắt nguồn ngay sau khi kích hoạt cảnh báo), định vị ba lô thì vẫn đâu đó ở quanh bữa tiệc tàn (lần cuối có tín hiệu là vài tiếng trước).\nĐó quả thực là những giây phút căng thẳng, khó thở với mình và những người thân. Dù đã có những sự chuẩn bị tinh thần nhất định, nhưng khi ở trong trải nghiệm ấy thì mình mới thấy rằng thực tế là những gì khắc nghiệt hơn và khác xa so với những gì mình tưởng tượng.\nThật may mắn là mọi sự vẫn bình an.\nTrước đây, mình thấy Vô thường dường như mang nhiều sắc thái tiêu cực hơn là tích cực. Nhưng qua thời gian, mình thấy rằng dường như chẳng có sự tiêu cực nào ở trong Vô thường. Bởi mình sẽ rất thương cảm cho những người xung quanh mình - nếu họ ở trong hoàn cảnh rằng người thân của họ phải trải qua những biến cố - mà họ chưa hề có chút sự chuẩn bị nào về mặt tinh thần, là những điều họ chưa hề nghĩ đến.\nNhờ Vô thường, mình biết ơn cuộc sống mỗi ngày, để nhắc nhở bản thân rằng hãy làm tốt nhất những gì có thể trong hôm nay, trong hiện tại.\nNếu có tình cảm với ai, hãy nói ra. Yêu ai thích ai, hãy thể hiện. Vì ngày mai sẽ là một ngày mới!\nNhững bức ảnh trên đều là do mình chụp 🪷🌹🌺🌼🌷🪻🌿\n","date":"2024-07-13T00:00:00Z","image":"https://thanhnhieuchu.com/p/vo-thuong/IMG_20170325_112419_hu403b37d57c188227a3a5d2572c5bd823_139473_120x120_fill_q75_box_smart1.jpg","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/vo-thuong/","title":"Vô thường"},{"content":" Mỗi khi nghe những người thân hỏi mình chuyện cưới vợ lấy chồng,\nMình không thấy khó chịu là mấy,\nMà càng thấy thương họ hơn,\nVì họ đang lo lắng cho những chuyện mà họ chẳng có quyền tự quyết.\nMùa Bằng lăng 2024\n","date":"2024-05-05T00:00:00Z","image":"https://thanhnhieuchu.com/p/bat-gap-bang-lang/IMG_0833_hu80e9bf1d633e6f085cc3d0bc828fb7b8_3827079_120x120_fill_q75_box_smart1.JPG","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/bat-gap-bang-lang/","title":"Bắt gặp Bằng lăng"},{"content":"Chiếc xe tuktuk đưa đoàn người ngoại quốc vào một con đường đất đỏ, trả sỏi dăm nhỏ với cỏ mọc hai bên đường. Xung quanh cây cối nơi thưa nơi rậm, cùng những tiếng dế tiếng côn trùng kêu nhẹ nhàng. Qua mấy khúc cua trái phải, chiếc xe dừng lại tại một bãi đất rộng và thoáng, nơi những chiếc ô tô khác đang đỗ, trước cửa một quán ăn khá lớn và ấm cúng.\nĐoàn người ngoại quốc đi vào trong quán, chọn một dãy bàn dọc phía ngoài, với ánh đèn vàng kế bên những dãy bàn ngắn hơn đang đông khách ngồi. Cậu trai với sự bỡ ngỡ và tò mò, lôi chiếc điện thoại cũ ra để quay lại khung cảnh quán ăn một lượt từ phải sang trái, để ghi lại bầu không khí mới mẻ này.\nQuán ăn với quy mô của một nhà hàng lớn, với cách thiết kế phần lớn phục vụ thực khách ngồi ngoài trời. Bàn ghế ở đây thô kệch, khác xa với sự mềm mại cũng dòng chữ Khơme trên chiếc mái nhà hàng. Những chiếc bàn xi măng phẳng, với những chiếc ghế hình trụ vuông, trụ tròn, trông như những cái đôn cây cảnh ở quê nhà.\nNhững vị khách và mấy vị chủ nhà cũng đến dần, đông đủ nhập vào bữa tiệc. Đồ ăn được mang ra, bếp được châm lửa, một cái giá có bánh xe được kéo tới, mang theo những chai bia Lào ở ngăn trên, chậu đá ở ngăn dưới. Bát đũa được chia ra, cốc chén đầy đủ, rót bia thôi! Nhưng cái mở bia ở đâu? Cậu trai nhìn xung quanh bàn, nhìn sang cái giá, chẳng có cái mở bia nào cả. Cậu trai đành phải ra hiệu cho những người nhân viên đứng phía xa kia đi đến mở bia. Họ mở một vài chai, đủ để rót một hai lượt.\nCái bếp cồn tròn, cháy nóng, với thiết kế lồi cao lên ở giữa, xung quanh lại sâu xuống và có nước, giúp thực khách có thể vừa ăn lẩu vừa ăn nướng được. Nước xôi ục ục, thịt cháy xèo xèo, tiếng nói chuyện, tiếng chạm cốc bia canh cách. Cứ uống một tí lại hết bia, cậu trai và anh thanh nien lại phải gọi với phía trong. Một bạn nữ cầm cái mở bia đến, tuổi chừng đôi mươi trông mộc mạc, thong thả mở tiếp vài chai bia cho khách.\nCậu trai bực mình, anh thanh niên cười nói: \u0026ldquo;Bên Lào họ không cho em tự mở bia đâu. Em phải ngồi đấy đợi người ta đến mở bia phục vụ em.\u0026rdquo;\nDần để ý đến những bàn xung quanh, cậu trai nhận thấy rõ ràng là số phụ nữ nhiều hơn số đàn ông. Có những bàn chỉ toàn là phụ nữ ngồi uống nhậu, họ không uống bia bằng cốc mà họ cứ thứ cầm chai tu, không kém gì cánh mày râu ở Việt Nam. Một vị khách ngoại quốc bình luận: \u0026ldquo;Bên Lào họ theo chế độ mẫu hệ, đàn ông thì phải ở nhà cơm nước, chăm con. Đàn bà thì họ đi nhậu, làm chủ gia đình.\u0026rdquo;\nĐoàn khách ăn uống đã ngà ngà, đứng lên đi ra, leo lên mấy chiếc ô tô, trên đường về tạt qua một cửa hàng tiện lợi để mua chút đồ ăn, thức uống, sữa chua, kết thúc một buổi tối nhậu nhẹ nhàng.\nTrưa hôm sau, chiếc Camry cũ mèm chở bốn người ngoại quốc đến một quán ăn Việt. Với cái quang cảnh bê tông hoá, nắng gắt, cộng với lối trang trí cửa ra vào nửa gỗ nửa kính thì cái quán ăn này hơi giống\u0026hellip; Mỹ hơn là Việt. Nội thất của quán khá rối rắm, có nhiều áp phích và tranh dán quanh bốn bức tường, quốc kỳ của nhiều quốc gia được treo trên những thanh xà ngang của hệ mái có liên quan đến gỗ, rủ xuống. Bàn ghế gỗ có màu xanh lơ, nhỏ nhắn vừa vặn cho những 4-6-8 người ngồi, thì lại trông có phần Hàn Quốc.\nNgồi vào bàn, cậu trai thấy trước mặt mình là một bức áp phích lớn với dòng chữ đỏ nổi bật trên nền bức ảnh đen trắng: The American War in Vietnam. Ở phía xa, tiếp tục là những dòng chữ như VIETNAM AN EPIC TRAGEDY hay THE SECRET WAR.\n\u0026ldquo;Ồ, chiến tranh Việt Nam. Nhưng sao chỉ có cờ đỏ phía Bắc nhỉ, tuyệt nhiên không thấy cờ vàng của phía Nam đâu?\u0026rdquo;, cậu trai trầm ngâm nghĩ trong lúc các món ăn đang được chuẩn bị.\nQuán ăn này đem đến bầu không khí khác lạ so với tối hôm qua, nhưng về việc nhậu thì cơ bản vẫn vậy. Khách vẫn được đợi đồ ăn một cách thong thả, vẫn được phục vụ mở bia một cách từ tốn, vẫn có những người phụ nữ đi nhậu và uống bia.\nNhìn góc bên phải, cậu trai thấy có hai chị gái ngồi đó chill chill từ trước, vừa ăn vừa tán gẫu, với túi xách để trên bàn, với chai bia trong tay, tu những hơi mát lạnh. Mấy gã ngoại quốc này tuy vào sau các chị, nhưng ra trước, đang đứng đợi quay xe thì thấy các chị đi ra, vắt vẻo leo lên chiếc Lexus LX600 đen tuyền bóng loáng, đỗ phía trước chiếc Toyota bờ bụi. Mấy gã ngoại quốc im lặng, giật mình xuýt xoa.\nTrời tối, sau khi hoàn thành công chuyện, cậu trai lái xe chở lão tướng từ vùng ngoại ô quay trở về thủ đô Vientiane để ăn tối. Chiếc xe chạy băng băng quãng đường hơn 20km, dọc theo những đại lộ 10, đại lộ 13. Dù mới 19h tối nhưng đường xá vắng tanh, chẳng có mấy xe cộ, trái với cảnh ùn ứ của dòng xe rời trung tâm lúc xế chiều. Trả xe xong, cậu trai và lão tướng rảo bước trên những con phố rộng thênh thang và thoáng đãng, tìm đường tới quán nhậu đã được đoàn khách hẹn trước.\nNgồi vào bàn nhậu trong nhà, đây là một quán ăn tận dụng công năng của một ngôi nhà ông, sử dụng tầng một và mặt tiền làm nơi kinh doanh, phía sau và các tầng trên là nơi sinh hoạt, tương tự như môi nhà ống ở Việt Nam. Quán có những chiếc ghế nhựa màu hồng, màu đỏ, trông đến buồn cười khi phối cùng với những chiếc bàn chữ nhật chân gỗ, với mặt bàn đá hoa cương nhân tạo có hoạ tiết sữa loang lổ trắng vàng. Cậu trai có chút lo lắng khi thấy cùng bàn với mình là một anh trung niên, một anh tóc trắng và một anh phố Cảng cùng với tay chủ nhà, những người mà cậu trai đã gặp chiều nay.\nMón ăn và bia Lào được mang dần ra. Đây là những món ăn đặc sản của Lào mà những bữa trước cậu trai chưa có dịp được thưởng thức. Những con cá to và dài hơn hai ngón tay được rán ròn, mềm ẩm, có chút vị cay và ngọt ngọt, món dê thái mỏng khá ngon và món nộm rau thì không được cậu trai chú ý tới nhiều. Sau khi khởi động bằng vài cốc bia Lào, cậu trai cảm nhận người đã mềm hơn, bắt đầu chú ý thấy phía ngoài sân có bàn 4 người đàn ông nói tiếng Việt, phía trong nhà có bàn 3 người không rõ quốc tịch.\nCậu trai sau khi đã mời bia một lượt trong mâm, di chuyển sang đầu bàn bên kia để uống cùng những người còn lại trong bàn mình. Lần này thì có cả két bia để sẵn đó, có cả cái mở bia cho cậu trai tự mở, thật là tiện. Nhấp nhổm mấy lần, có cả những vị khách từ bàn khác sang giao lưu với những vị khách của cái bàn đông nhất quán này.\nTay bắt mặt mừng khi gặp đồng hương, 4 người đàn ông nói tiếng Việt cũng đều là dân phố Cảng. Rồi một chị không rõ quốc tịch, nói chuyện tít mù với tay chủ nhà người Lào. Cậu trai lại di chuyển sang chỗ két bia, cốt là để uống nhiều hơn với mâm bên kia vì mâm bên này chuyện nhiều hơn uống. Được một lúc thì chị chủ nhà quay lại, cậu trai uống với chị chủ nhà và nói chuyện mấy câu xã giao bằng tiếng Anh. Chị chủ nhà thấy vui vẻ liền dẫn cậu trai sang bàn 2 người không rõ quốc tịch kia.\nHọ rót bia mời cậu trai, cười nói khà khà, giới thiệu mình là một đôi người Hoa. Cậu trai ngồi yên vị uống với họ đến cuối buổi, với một thể tích bia Lào khá lớn trong người, cậu trai tận dụng hết khả năng tiếng Anh của mình và có những giây phút cười đùa vui vẻ cùng họ. Cậu trai không nhớ mình đã nói những gì\u0026hellip; Cậu trai chỉ nhớ mình nhận được một tấm card visit với dòng chữ Khơme, dịch tiếng Việt là \u0026ldquo;nếu bạn cần giúp đỡ, hãy liên hệ số điện thoại\u0026hellip;\u0026rdquo;\nCậu trai được mọi người gọi về, rời khỏi quán nhậu để kết thúc tăng một, cậu suýt quên cả hộ chiếu để trong cái ví trên bàn ăn. Anh phố Cảng lái chiếc xe Hyundai thể thao 2 cửa đưa cậu trai đi tăng hai, cùng những chiếc xe khác đi đến một quán hát.\nChiếc xe thể thao lao nhanh trên đường, chợt cậu trai bảo với anh phố Cảng tấp vào lề, cánh cửa xe chỉ mới mở được nửa, cậu trai không cầm được lòng mà gọi tên chị Huệ.\n\u0026ndash; Em xin lỗi anh.\n\u0026ndash; Không sao em, mấy khi mới vui như này!\nChiếc xe dừng lại trước cửa một quán hát karaoke, bên cạnh là những bãi đất trống, vắng vẻ. Lối đi vào quán không có bê tông nhựa, không có đất đỏ cũng không có sỏi, mà chỉ là cát, với vài ngọn cỏ mọc lỗ chỗ. Cậu trai cùng những người khách được dẫn vào phòng hát, cậu ngồi vào ghế sofa phía gần góc phòng.\nCậu trai ngồi đó, hít thở đều, thi thoảng mở mắt thấy lão tướng và anh trung niên chỉ ngồi nói chuyện, mấy người khách còn lại lố nhố đứng hát, ăn hoa quả. Chỉ một lần cậu trai thấy bóng một hai cô gái trong phòng không rõ đang làm gì. Cậu cứ ngồi như vậy, không có ý niệm về thời gian.\nĐến lúc cậu trai tỉnh hơn, cùng những người khách đứng dậy đi về, cậu trai đưa tay nhìn đồng hồ:\n\u0026ldquo;Kim giờ giữa số 1 và 2, kim phút chỉ số 7, mấy giờ nhỉ? Ồ, hơn một rưỡi sáng.\u0026rdquo;\nChiếc ô tô hạ kính xuống, đưa những người khách về nghỉ ngơi, chạy mát máy trong đêm Vientiane yên lặng.\nPhụ nữ Lào, ở thủ đô - họ đẹp, đơn giản và mộc mạc hơn phụ nữ ở những thành phố Việt Nam.\nPhần 1: Những ấn tượng đầu tiên\nPhần 3: Thiết kế và quy hoạch đô thị\n","date":"2024-04-05T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/lao-phan-2-phu-nu-di-nhau-uong-bia/","title":"Phần 2: Phụ nữ Lào, đi nhậu và uống bia Lào"},{"content":"24 tuổi hoàn thành 42km - VPBank International Marathon\n50 ngày trước bác sỹ kết luận mình bị thiếu canxi nghiêm trọng. Đây là kết quả của chế độ ban-ngày-không-ăn-thịt mà 10 tháng qua mình đã chủ quan thực hiện.\nĐiều này khiến mình mất đến 80% sức mạnh và sức bền cơ bắp.\nHàng chục giờ tập luyện, hàng trăm km đi qua. Những buổi chạy bộ đơn độc, dầm mưa, dãi nắng hoặc tối khuya mới về. Nhiều lúc chỉ muốn bỏ cuộc, tưởng như mình sẽ không thể chạy được thêm.\n6 tiếng đồng hồ dưới trời thu Hà Nội có sương, nắng và gió thực sự đáng nhớ 🌿\nI\u0026rsquo;m a Marathoner!\n","date":"2023-10-08T00:00:00Z","image":"https://thanhnhieuchu.com/p/24-tuoi-chay-42-kilomet/marathon-5_hufa4f9d432e32897e48ce8a7b3ef69fda_986872_120x120_fill_q75_box_smart1.jpg","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/24-tuoi-chay-42-kilomet/","title":"24 tuổi hoàn thành 42km - VPBank International Marathon 2023"},{"content":"\u0026ldquo;Ngày 22/12/2022\nChiều nay về đến nhà, nhìn mẹ lủi thủi nấu ăn trong bếp mà tự nhiên thấy thương mẹ. Thay vì được thoải mái tập aerobic như mọi khi thì nay mẹ bị đau chân, đau đầu gối hay thứ gì đó liên quan do ảnh hưởng từ cột sống.\nMình là một người hay tưởng tượng đến các rủi ro tiềm ẩn trong cuộc sống. Không rõ như vậy có phải tiêu cực hay không, nhưng việc này khiến mình cảm thấy nhẹ nhàng mà đón nhận nhưng biến cố không lường trước được trong tương lai - sự “vô thường” theo triết lý nhà Phật.\nThương mẹ là bởi mẹ chưa có con dâu. Không phải vấn đề ăn chung hay ở riêng khi có con dâu, mà việc mình hay anh trai lập gia đình sẽ giúp mẹ bớt phải lo lắng đi. Hay ít nhất là hẹn hò, yêu đương một cô gái nào đó cũng sẽ khiến mẹ vui hơn nhiều.\nTrở lại phía bản thân mình, khoảng thời gian gần đây mình thực sự có rất nhiều thứ lộn xộn cần sắp xếp lại trong tâm trí\u0026hellip;\u0026rdquo;\nHôm nay trong khi mở lại Notion cá nhân, mình tình cờ thấy được những dòng mà mình viết trước đây. Mới hơn 8 tháng mà mình gần như không còn ý niệm gì về chuyện này.\nThật may là lúc đó mình đã viết lại 😁\n","date":"2023-08-25T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/journaling-01/","title":"Viết | Journaling 01"},{"content":"Sáng đầu tuần, trời mưa gió lạnh, mình đi làm, không đèo ai cả. Gần 30 phút leo vỉa hè và luồn lách hung hăng thì mình cũng đến ngã tư bến xe Mỹ Đình.\nĐể mà nghĩ đến cái cảnh lãng mạn khi chờ đèn đỏ thì chắc chỉ có những đôi trai gái, vợ chồng yêu nhau, tay cầm tay tình tứ ôm người phía trước, hoặc ngồi trong ô tô nhìn ra cửa sổ với tâm thế \u0026lsquo;vật chất quyết định ý thức\u0026rsquo;, mới có thể thong thả tận hưởng những giây phút này.\nQuay trở lại câu chuyện: hằng ngày mình vẫn đội một chiếc mũ bảo hiểm full face \u0026rsquo;nồi cơm điện\u0026rsquo;. Những giọt mưa hôm đó đọng trên kính mũ cộng với ẩm hơi mờ khiến mình bất ngờ cảm thấy như đang ở trong chuyến xe buýt phía trước vậy. Từ góc nhìn của mình, mọi thứ tách biệt, mờ nhoà.\nMột hiện thực lãng mạn mà mình chưa bao giờ thấy khi đi xe một mình và cũng không thể ngờ là nó lại có thể xảy đến với mình.\nCuộc sống thì luôn khó khăn, chỉ là cách mình tiếp nhận, đối diện với thực tế đó như thế nào. Và cũng cần rất nhiều sự may mắn nữa!\nChúc mọi người nghỉ lễ vui vẻ, an lành 🍀\n","date":"2023-04-29T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/ch%E1%BB%9D-%C4%91%C3%A8n-%C4%91%E1%BB%8F-d%C6%B0%E1%BB%9Bi-m%C6%B0a-v%C3%A0-s%E1%BB%B1-l%C3%A3ng-m%E1%BA%A1n/","title":"Chờ đèn đỏ dưới mưa và sự lãng mạn"},{"content":"Biết đến và đăng ký tham dự từ đầu tháng 3 nhưng mình đã không có quá trình luyện tập, chuẩn bị tốt nhất cho ngày chạy hôm nay. Trong cả tháng đó chỉ chạy qua loa được vài buổi 10km. Cự ly tốt nhất của mình cũng chỉ là 12km, cách đây gần một năm trước.\n05:00 sáng xuất phát, gió hồ Tây thổi lạnh, hồi hộp chạy từng bước chân.\n12km đầu khá ổn, đến km 13 bắt đầu cảm thấy đau chân.\nTăng tốc thêm một chút, đến km 17 thì 2 đùi bắt đầu có dấu hiệu chuột rút.\nStrava báo 21km nhưng vẫn chưa thấy đích đâu, đúng lúc đó chuột rút cứng đờ 2 đùi trước. Ngồi bệt xuống đường vẫn rất đau, không giãn được cơ. Rất may khi 10 giây sau có một anh và một bác trai đến xoa bắp, ép chân cho mình. Hai người tốt bụng ấy xốc nách mình lên, động viên và nhắc chỉ được đi bộ, không được chạy nữa.\nRón rén thêm một vài trăm mét, cuối cùng thì mình cũng có thể chạy về đích, hoàn thành toàn bộ cung đường hồ Tây và nhận medal.\nThành tích 3:01:58 chưa được như mình kỳ vọng. Phần thân dưới của mình sẽ phải luyện tập thêm rất nhiều. Một điều tích cực là thể lực thân trên của mình khá ổn, chạy từ đầu đến cuối nhưng nhịp tim, nhịp thở rất đều. Rất vui 😃\n","date":"2023-04-09T00:00:00Z","image":"https://thanhnhieuchu.com/p/tay-ho-half-marathon-2023/tay-ho-3_hu933edaaff120f2e9ca10361c98d5e9af_2765921_120x120_fill_q75_box_smart1.jpg","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/tay-ho-half-marathon-2023/","title":"Hoàn thành 21km - Tây Hồ Half Marathon 2023"},{"content":"Ấn tượng đầu tiên khi đi trên đường phố Vientiane (Viêng Chăn) là ở đây có rất nhiều ô tô. Vì ô tô bên này không phải chịu sưu cao thuế nặng nên hầu như ai cũng có thể sở hữu.\nNgười Lào chuộng hình thức nên biển số toàn tứ quý. Xe Trung, Nhật, Hàn đủ loại mẫu mã, cũ mới, bóng bẩy, hào nhoáng, cà tàng có hết. Đi trên đường khá lâu mới gặp xe máy.\nKhá khó để bắt taxi nên cách di chuyển dễ nhất là đi tuktuk. So với xe thương binh thì tuktuk màu mè hơn, chất chơi và đẳng cấp hơn. Ngồi vắt vẻo trên tuktuk thấy mình oai hơn rất nhiều khi so với những chiếc ô tô bí bách xung quanh.\nGiao thông ở Lào khá thân thiện, nếu đang quen hung hăng ở Hà Nội thì sang đây như là vừa đi vừa thiền. Đèn xanh, đèn đỏ không hiện đếm thời gian, ô tô xe máy đều từ tốn nhường đường, xếp hàng ngăn nắp. Đi tuktuk đến quán nhậu và uống bia Lào, kết thúc ngày đầu tiên.\nPhần 2: Phụ nữ Lào, đi nhậu và uống bia Lào\nPhần 3: Thiết kế và quy hoạch đô thị\n","date":"2023-04-05T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/lao-phan-1-an-tuong/","title":"Phần 1: Những ấn tượng đầu tiên"},{"content":"Rõ ràng việc viết cung cấp nhiều không gian hơn cho chúng ta thể hiện, bày tỏ những tâm tư, suy nghĩ của mình. Những thứ mà mình tạm dùng từ \u0026ldquo;lãng mạn\u0026rdquo; ấy, ngày thường khó mà có cách diễn đạt nào có thể thể hiện được sự tinh tế mà rất đỗi nghiêm túc như vậy.\nViệc đọc cũng vì thế mà có thể giúp người đối diện tìm hiểu được nhiều khía cạnh hơn từ người viết, một cách kín đáo không gây khó xử cho cả đôi bên.\n","date":"2022-06-20T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/%C4%91%E1%BB%8Dc-v%C3%A0-vi%E1%BA%BFt-blog/","title":"Đọc và Viết Blog"},{"content":"Chiếc lá xanh hai mấy đã lìa cành.\nChiếc lá vàng cả trăm năm vẫn sợ xa cây.\n\u0026ldquo;Cuộc sống mà, có vui có buồn, có sướng có khổ, rồi mọi chuyện sẽ lại ổn thôi.\u0026rdquo;\n","date":"2022-05-19T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/l%C3%A1-xanh/","title":"Lá xanh"},{"content":"\u0026hellip;\nMình bị Covid từ 16/12/2021, khá sớm. Mình không sợ nhưng ái ngại vì tất cả hàng xóm, nội ngoại thân quen của mình đều chưa ai mắc.\nKể cả hơn 500 bạn bè Facebook thì mình chỉ biết đúng một người đã từng là F0. Sốt nhẹ, đau người, ăn cơm chẳng thấy mùi vị gì, đau họng đến mức nuốt nước bọt cũng phải gồng cổ.\nỞ nhà được hai hôm thì mình đi cách ly. Ngồi trên xe cứu thương, nhìn tin nhắn của mẹ \u0026ldquo;Con trai mẹ cố gắng lên con nhé\u0026rdquo;, mình không cầm được nước mắt.\nTự nhủ \u0026ldquo;Cố gắng ăn uống đầy đủ để nhanh về nhà với bố mẹ\u0026rdquo;, chưa bao giờ mình khao khát sống mạnh mẽ như vậy.\nĐể biết rằng bố mẹ thương mình còn nhiều hơn chính bản thân mình.\n\u0026hellip;\n","date":"2022-04-15T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/%C4%91%E1%BB%83-bi%E1%BA%BFt-r%E1%BA%B1ng/","title":"Để biết rằng"},{"content":"Dịch từ bài viết I Can’t Forget the Lessons of Vietnam. Neither Should You của tác giả Viet Thanh Nguyen đăng trên The New York Times.\nThường dân miền Nam Việt Nam leo tường Đại sứ quán Hoa Kỳ trong nỗ lực tuyệt vọng rời Sài Gòn bằng máy bay năm 1975. **Ảnh: Neal Ulevich/Associated Press** Sài Gòn thất thủ khi tôi bốn tuổi nên tôi không nhớ gì về sự kiện đó. Tôi tự cho là mình may mắn vì có nhiều người Việt tuy sống sót sau cuộc chiến nhưng phải gánh chịu hậu quả nặng nề. Sự sụp đổ của chế độ miền Nam do Mỹ hậu thuẫn bắt đầu vào tháng 3 năm 1975 từ Ban Mê Thuột, Tây Nguyên quê hương tôi.\nTrong vòng chưa đầy hai tháng, toàn bộ miền Nam Việt Nam đầu hàng Bắc Việt. Binh lính bỏ chạy trong cuộc rút lui hỗn loạn cùng với dân thường. Mẹ tôi, anh trai tôi và tôi cũng nằm trong số đó. Chúng tôi bỏ lại người chị nuôi của tôi. Sau khi đi bộ gần 200 cây số để thoát khỏi đoàn quân Bắc Việt đang tiến công, ba mẹ con tôi đến được thành phố biển Nha Trang, nơi chúng tôi tìm được một chiếc thuyền để đưa chúng tôi vào Sài Gòn, nơi cha tôi đang ở.\nChúng tôi đã may mắn nhưng nhiều người khác thì không. Anh tôi còn nhớ những người lính dù miền Nam đã chết treo trên cây. Tại Nha Trang, nhiều người khi cố trèo lên thuyền đã bị rơi xuống biển và chết. Tại Đà Nẵng, nhiều người lính tuyệt vọng nhồi mình vào khoang hành lý máy bay, những người lính bị bỏ lại thì ném lựu đạn và bắn vào máy bay. Hình ảnh về những người rơi xuống, về những người chạy trốn trong tuyệt vọng, giờ đây lại xuất hiện với chúng ta từ thủ đô Kabul của Afghanistan.\nQuan chức Mỹ đấm một người ra khỏi máy bay chở quá tải người tị nạn với hy vọng chạy trốn khỏi Nha Trang tháng 04/1975. **Ảnh: Bettmann, Reuters** Hai thập kỷ, hàng tỷ đô la và hàng chục nghìn người chết sau đó, giờ đây lực lượng Taliban đã quay trở lại Kabul, giành được quyền kiểm soát đất nước một cách nhanh chóng.\nSai lầm của Mỹ ở Afghanistan đã sớm được so sánh với cuộc chiến tranh Việt Nam: một cuộc chiến leo thang, một cuộc chiến sa lầy, không có hồi kết. Nỗ lực phủ nhận sự tương đồng giữa hai cuộc chiến của các nhà lãnh đạo nước Mỹ càng khiến cho sự tương đồng trở nên rõ ràng. Như sự thất bại của Sài Gòn trước kia, hay hậu quả bây giờ với hàng chục nghìn người Afghanistan là thảm hoạ có thể báo trước số phận sẽ ra sao với họ. Đó không phải là điều mà chính quyền Biden muốn nghe thấy. “Đây không phải là Sài Gòn,” Ngoại trưởng Antony Blinken nói vào cuối tuần qua.\nĐúng vậy, Taliban không phải là Quân đội Nhân dân Việt Nam và cuộc di tản của Mỹ khỏi Sài Gòn, hỗn loạn như vậy, đã được lên kế hoạch tốt hơn so với cái kết Mỹ dành cho Kabul. Nhưng sự tương đồng của Sài Gòn là quan trọng vì tình trạng khẩn cấp và thảm họa con người cũng tương tự như vai trò của Hoa Kỳ và các quốc gia khác để định hình số phận của người Afghanistan.\nDo đó, thật thất vọng khi nghe Tổng thống Biden bảo vệ chính sách Afghanistan của mình bằng cách tập trung vào hai lựa chọn - ở lại và chiến đấu hoặc rút lui - trong khi phủi trách nhiệm cho chính phủ và quân đội Afghanistan. Việc đổ lỗi cho người Afghanistan giúp che lấp lịch sử tính toán sai lầm của người Mỹ bắt đầu từ Tổng thống George W. Bush, và cho phép ông Biden coi việc di tản những người Afghanistan đồng minh chỉ là lựa chọn thứ yếu hơn là một ưu tiên.\nĐối với những thường dân này, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc và sẽ không kết thúc trong nhiều năm nữa. Tương lai của họ - và vai trò của ông Biden trong việc xác định liệu đó là sự tái định cư và khởi đầu mới hay là sự sợ hãi và đau khổ - là điều sẽ quyết định liệu Mỹ có thể tuyên bố rằng họ sẽ luôn đứng về phía các đồng minh của mình hay không.\nLà một học giả về ký ức (scholar of memory) và một tiểu thuyết gia viết về chiến tranh Việt Nam, tôi thường nghĩ về năm 1975 và những hậu quả của nó. Tôi lớn lên trong một cộng đồng người Việt tị nạn được định hình sâu sắc bởi sự sụp đổ của Sài Gòn mà cộng đồng chúng tôi gọi là Tháng Tư Đen, sự kiện được kỷ niệm hàng năm. Vậy nên khi tôi đọc bài tường thuật này của một nhà báo ẩn danh người Afghanistan trên lãnh thổ Taliban mới chiếm được, nó cộng hưởng hoàn toàn với tất cả những câu chuyện tôi đã nghe từ những người tị nạn Việt Nam:\n“Toàn bộ cuộc đời tôi đã bị xóa sổ chỉ trong vài ngày. Tôi rất sợ và không biết điều gì sẽ xảy ra với mình. Tôi có được về nhà nữa không? Tôi có được gặp lại bố mẹ tôi nữa không? Tôi sẽ đi đâu? Đường cao tốc bị phong tỏa cả hai hướng. Tôi sẽ sống sót như thế nào?”\nNhững câu hỏi của cô ấy đặc biệt gây ám ảnh khi hình ảnh những người Afghanistan cố gắng chạy trốn để giành lấy mạng sống, chen chúc trên sân bay Kabul, lấp đầy sóng phát thanh. Những câu hỏi của cô ấy có lẽ tương tự như những câu hỏi mà cha mẹ tôi và nhiều người Việt tị nạn khác đã tự hỏi chính họ.\nMột lần nữa, chúng tôi lại gặp may mắn: Gia đình tôi đã cố chạy trốn bằng đường hàng không nhưng không thể đến được sân bay Sài Gòn. Chúng tôi đã thử đến Đại sứ quán Hoa Kỳ nhưng không thể vượt qua được đám đông khổng lồ. Cuối cùng, chúng tôi tìm thấy một chiếc sà lan tại bến tàu, rời Sài Gòn và cuối cùng cũng đến được Hoa Kỳ, nơi chúng tôi bắt đầu lại cuộc sống của mình. Chúng tôi chỉ là thường dân nhưng đó là câu chuyện về chiến tranh.\nNgười dân cố gắng trèo tường sân bay quốc tế Hamid Karzai để chạy trốn sau khi Taliban giành quyền kiểm soát Kabul. **Ảnh: EPA, Shutterstock** Người Mỹ thích tưởng tượng những câu chuyện chiến tranh có những người lính, thủy thủ và phi công anh hùng của họ. Trong thực tế thì câu chuyện tị nạn cũng là câu chuyện chiến tranh. Tuy nhiên, bất chấp thái độ phản chiến ngày càng gia tăng trong nước, Hoa Kỳ vẫn khó từ bỏ thói quen tham chiến, một phần vì tổ hợp công nghiệp-quân sự được xây dựng cho chiến tranh. Và một phần vì ngay cả những câu chuyện phản chiến có quân đội vẫn tập trung vào vẻ đẹp quyến rũ của hỏa lực, khí tài, chủ nghĩa anh hùng và vẻ nam tính. Anthony Swofford, một cựu binh của Chiến dịch Bão táp sa mạc, nhớ lại trong cuốn hồi ký ‘Jarhead’ của mình cách anh ta và những người lính thủy quân lục chiến của mình đã trải qua cảm giác sung sướng như làm tình khi xem những cảnh chiến đấu trong bộ phim \u0026ldquo;Apocalypse Now\u0026rdquo;, kể cả những cảnh mô tả việc giết Lính Mỹ.\nKhông có quyền lực hay là vinh quang trong những câu chuyện về dân thường bị giết, bị thương, buộc phải chạy trốn hay mồ côi bởi chiến tranh. Đó chính là những trải nghiệm mà nhiều người dân thường Afghanistan hiện đang phải trải qua, chúng ta mới thực sự tìm thấy những câu chuyện chiến tranh. Chúng ta cứ được nghe rằng người Mỹ đang phải chịu đựng sự mệt mỏi vì chiến sự - nhưng chúng ta đọc được hay nhìn thấy bao nhiêu câu chuyện về binh lính Mỹ trong cuộc chiến so với những câu chuyện về người tị nạn bởi cuộc chiến mà Hoa Kỳ lãnh đạo? Những câu chuyện về nội chiến làm xáo trộn tư duy của chúng ta về việc (Hoa Kỳ) tiến hành chiến tranh thường xuyên như một đặc quyền không thể nghi ngờ của Mỹ.\nNgười Mỹ cũng thích nghĩ rằng chiến tranh kết thúc khi chúng được tuyên bố kết thúc. Nhưng hậu quả của chiến tranh thì vẫn tiếp diễn trong nhiều năm. Tại Việt Nam, “người Việt chiến thắng” đã giam cầm vô số binh lính, chính trị gia, linh mục, người bán dâm và nhiều người khác của Nam Việt Nam trong các trại cải tạo, nơi mà nhiều người chết vì bệnh tật, đói khát và làm việc quá sức. Một số người đã bị xử tử. Các bản án tù kéo dài từ nhiều tháng đến hơn một thập kỷ.\nNhiều người trong số những tù nhân đó có lẽ cảm thấy giống như nhà báo Afghanistan mô tả sự hoang mang của cô ấy khi bị biến thành người tị nạn và không còn khả năng tự vệ trước Taliban: “Tôi nhớ mình đã la hét và khóc lóc, phụ nữ và trẻ em xung quanh tôi chạy toán loạn. Cảm giác như tất cả chúng tôi đều bị mắc kẹt trong một chiếc thuyền và có một cơn bão lớn xung quanh chúng tôi.” Cô ấy đang nói một cách ẩn dụ, nhưng nhiều thập niên sau khi Sài Gòn thất thủ, có đến gần một triệu người Việt Nam đã bỏ chạy bằng đường biển. Hàng chục nghìn người đã bỏ mạng trong những nỗ lực tuyệt vọng như vậy. Những người thực sự may mắn đã đến được các trại tị nạn và sau đó đến các nước sở tại. Những người kém may mắn hơn đã phải ở lại các trại tị nạn đó trong nhiều năm, thậm chí nhiều thập kỷ. Họ chỉ là một phần của số nạn nhân tiếp tục tăng trong nhiều năm sau khi chiến tranh chính thức kết thúc. Đây là những gì mà người dân Afghanistan sẽ phải đối mặt, những người làm việc cho Mỹ có khả năng phải chịu sự trừng phạt khủng khiếp, một điều chắc chắn khi Taliban làm chủ Kabul.\nHy vọng rằng khi chúng ta thấy những lời cầu cứu ngày càng tuyệt vọng của người Afghanistan vào cuối tuần qua cũng như so sánh với sự sụp đổ của Sài Gòn sẽ khiến chính quyền Biden cấp bách hơn trong việc thực hiện nghĩa vụ của mình và giúp người Afghanistan đồng minh thoát khỏi đất nước.\nTuy nhiên, sự nguy hiểm của phép loại suy với Sài Gòn là nó cũng có thể đơn giản cho phép người Mỹ xem thảm kịch ở Afghanistan giống như cách nhiều người đã coi sự kết thúc của chế độ miền Nam Việt Nam - như một cảnh tượng, một khoảnh khắc đặc biệt trong lịch sử.\nTrên thực tế, sự thất thủ của Sài Gòn đã gây ra thêm nhiều năm sợ hãi và tuyệt vọng cho những kẻ bại trận. Với Afghanistan, ông Biden cam kết sẽ sơ tán một số lượng không xác định những người Afghanistan dễ bị tổn thương đến nơi an toàn. Và có lẽ để đáp lại quan điểm dây tuý chống người nhập cư, Hoa Kỳ cũng đang cố gắng tìm nơi định cư cho nhiều người Afghanistan tị nạn ở các quốc gia khác. Nhưng như vậy là chưa đủ. “Người dân Afghanistan không đáng bị đối xử như vậy,” tiểu thuyết gia Khaled Hosseini nói trên Twitter. “Hoa Kỳ phải có nghĩa vụ đạo đức. Tiếp nhận càng nhiều người Afghanistan tị nạn càng tốt.”\nQuân nhân Hoa Kỳ chĩa súng vào người Afghanistan khi hàng nghìn người đổ vào sân bay Kabul trong nỗ lực chạy trốn khỏi Afghanistan. **Ảnh: Wakil Kohsar/Agence France-Presse — Getty Images** Lịch sử đang diễn ra một lần nữa, như một bi kịch hay một trò hề. Những cuộc chiến tranh ở Việt Nam hay Afghanistan xảy ra do sự kiêu ngạo của người Mỹ, và trong cả hai trường hợp, người Mỹ hầu như chỉ tập trung vào chi phí chính trị của chiến tranh cho họ. Nhưng trong cả hai trường hợp đó, người Việt (người Lào, người Campuchia, người Hmong) và bây giờ là người Afghanistan, đã phải trả cái giá lớn hơn nhiều về nỗi đau mà con người gánh chịu. Vào tháng 4 năm 1975, Hoa Kỳ đã nhận ra trách nhiệm đạo đức của mình và sơ tán khoảng 130.000 người Việt Nam, sau đó tiếp nhận thêm hàng trăm ngàn người nữa từ Việt Nam, Lào và Campuchia trong những thập kỷ tiếp theo. Đây là những gì phải xảy ra ngay lập tức, và bất cứ điều gì thiếu tầm nhìn về trách nhiệm hay lòng hào hiệp như vậy sẽ làm phức tạp thêm sự thất bại của Mỹ ở Afghanistan.\nJoe Biden, một thượng nghị sĩ năm 1975, chắc chắn nhớ rằng đa số người Mỹ không muốn chấp nhận người tị nạn Đông Nam Á. Tuy nhiên, Quốc hội đã làm điều đúng đắn, và sự phát triển mạnh mẽ sau đó của các cộng đồng người Mỹ gốc Đông Nam Á trên khắp Hoa Kỳ đã cho thấy sự đúng đắn của quyết định mang tính đạo đức đó. Dù quan điểm chính trị trong thời điểm hai cuộc chiến sai lầm của Mỹ là khác nhau, nhưng đạo đức thì không. Hàng chục nghìn người Afghanistan đã tin tưởng vào lời hứa của Mỹ về việc mở ra tự do, dân chủ và một xã hội cởi mở, khoan dung. Giờ thì họ đang bị mắc kẹt. Đối với người Afghanistan, chiến tranh không kết thúc đơn giản chỉ bởi vì Hoa Kỳ chúng ta tuyên bố nó đã kết thúc.\nCơn ác mộng chưa kết thúc đối với người Afghanistan sau khi những người Mỹ cuối cùng rời đi. Nghĩa vụ của chúng ta trong việc giúp đỡ những người Afghanistan đang gặp nguy hiểm đến tính mạng còn kéo dài đến thời điểm hiện tại và cả những năm sắp tới. Hoa Kỳ hiện phải đi đầu trong việc sơ tán và chào đón hàng chục nghìn người Afghanistan đồng minh của mình. Nếu không thì những lời của một phụ nữ trẻ Afghanistan khác đang suy nghĩ về tương lai của đất nước mình sẽ thành sự thật một cách đau đớn:\nChúng tôi không còn quan trọng bởi vì chúng tôi sinh ra ở Afghanistan… Không ai quan tâm đến chúng tôi. Chúng tôi sẽ chết dần trong quên lãng.\n","date":"2021-10-05T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/toi-khong-the-quen-bai-hoc-ve-viet-nam/","title":"Tôi không thể quên bài học về Việt Nam. Bạn cũng nên như vậy."},{"content":"Bốn giờ sáng, tỉnh giấc sau một cơn mơ xấu xí.\nBước ra ban công thì thấy cả trăm ngôi sao đang chiếu xuống, ngỡ như là mơ vậy.\nChính giữa bức ảnh là chòm sao Lạp Hộ (Orion).\n\u0026ldquo;Lạp Hộ đứng bên cạnh con sông Ba Giang với hai con chó săn của mình là Đại Khuyển và Tiểu Khuyển, đang đánh nhau với Kim Ngưu (Taurus). Các thú săn được của chàng, chẳng hạn như thỏ rừng (Lepus), có thể tìm thấy ngay bên cạnh.\u0026rdquo;\nVà mình đã may mắn được nhìn thấy tất cả những chòm sao này.\n","date":"2021-09-19T00:00:00Z","image":"https://thanhnhieuchu.com/p/ch%C3%B2m-sao-l%E1%BA%A1p-h%E1%BB%99/featured_hu27f7dc34c9db8fd2b063f3fba6be9864_112441_120x120_fill_q75_box_smart1.jpg","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/ch%C3%B2m-sao-l%E1%BA%A1p-h%E1%BB%99/","title":"Chòm sao Lạp Hộ"},{"content":"Đầu tháng 7, bắt đầu đọc quyển 1 bộ 1Q84, mình chịu trách nhiệm cho cái chết của 4 bé mèo con một tháng tuổi. Cảm xúc thật không dễ chịu chút nào.\nMột tuần sau, lần đầu tiên mình ngồi ép tim cho một người.\nNgay khi chạy đến bên cạnh, sờ động mạch cổ và nhìn sắc mặt, mình tin rằng người đó đã chết. Bầu không khí dần trở nên ngột ngạt, mình thậm chí còn không muốn thở, chỉ đếm từng nhịp. Thời gian dường như co lại, co lại để rồi bùng ra, mình mất ý niệm về thời gian.\nNgười ra đi có nhiều toan tính, người ở lại còn toan tính nhiều hơn. Kết thúc quyển 1.\nMột tháng sau, là hôm nay, kết thúc quyển 3, lòng bất định cho chặng đường mới.\nMột sáng trời mưa, không khí mát mẻ.\n","date":"2021-08-10T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/7/2q21/","title":"7/2Q21"},{"content":"Điều mình thích nhất khi nghĩ về ngày Tết là sự trìu mến mà chúng ta dành cho nhau. Chẳng còn quát tháo, mắng mỏ hờn giận, mọi người ai cũng dịu dàng hơn. Từ đó mà lời nói trở nên ấm áp nhẹ nhàng, ánh mắt đong đầy thiện cảm và những nụ cười luôn nở trên môi.\nMong sao ngày thường chúng ta vẫn đối đáp như ngày Tết vậy!\nNhưng bởi vì ngày Tết không phải lo toan tính toán, công việc bộn bề như ngày thường?\nNgày Tết kiêng kỵ những việc không hay để mong ngày thường gặp nhiều điều tốt đẹp dù cho có hành xử tệ bạc với nhau?\nNgày thường, ta sống theo bản năng, đổ lỗi cho cảm xúc thay vì nhún nhường nhận sai, ta là phiên bản đối lập của ngày Tết. Có lẽ nếu chúng ta sống với tâm thái từ tốn thì sẽ thấy yên an chẳng những trong ba ngày Tết mà cả ba trăm ngày còn lại trong năm.\n","date":"2021-02-08T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/ng%C3%A0y-t%E1%BA%BFt-ngh%C4%A9-v%E1%BB%81-ng%C3%A0y-th%C6%B0%E1%BB%9Dng/","title":"Ngày Tết nghĩ về ngày thường"},{"content":"Những lúc rảnh rỗi con thường nghĩ đến mẹ, con muốn làm chút gì đó, đơn giản như viết vài dòng cho mẹ, viết để có dịp thì ta tri ân.\nChắc là sẽ đầy đủ tình cảm hơn nếu nhà mình có cô em gái, với mẹ, với con và với cả nhà. Nhưng con nghĩ cũng không đến nỗi nào vì mẹ có con ở đây rồi. Con sẽ cố gắng lấp đầy những khoảnh trống tình cảm ấy khi mà con vẫn còn đang độc thân (chưa bị bạn nào đó chiếm cứ).\nMẹ luôn cố gắng để là nền tảng vững chắc giúp bố có thể làm trụ cột gia đình. Thực sự mẹ là người giữ sự ổn định cho gia đình mình. Quan điểm của con thì một gia đình đầm ấm là nhờ một người vợ/phụ nữ hoàn hảo, mẹ chính là một hình mẫu như vậy.\nCon hơi lười nấu ăn có lẽ vì mẹ luôn nấu nhiều và ngon. Rồi còn những lúc con lười ăn, mẹ bóc sẵn bưng cho tận miệng. Con quen với đầy đủ tiện nghi mẹ bày nghi nên đôi khi xa nhà chỉ hai, ba ngày là con đã muốn quay về tổ ấm nhà mình rồi.\nMẹ giữ lại nếp truyền thống như dạy cách ăn, cách nói, cách sinh hoạt và đạo đức sống (mẹ hay nhắc đến ông ngoại, con cảm ơn ông). Đôi khi hơi giáo điều nhưng con thích như vậy.\nMẹ hay nói \u0026ldquo;sau này có con dâu về mẹ sẽ thương như con gái\u0026rdquo; vì mẹ đã phải hi sinh rất nhiều để hoàn thành bổn phận của nàng dâu, một nàng dâu tuyệt vời. Bạn Q con bảo \u0026ldquo;mẹ T tốt, kiểu không đanh đá ấy\u0026rdquo;.\nDạo này đôi khi con thấy không hài lòng về bản thân con nhưng nhìn mẹ, nhìn cách mẹ tự tạo sự an yên và tận hưởng cho mình, con thấy vững vàng và có nhiều động lực hơn. Chúc mừng sinh nhật mẹ! Mong mẹ luôn khỏe mạnh và xinh đẹp, tràn đầy yêu thương.\nCảm ơn mẹ vì mọi thứ, vì đã \u0026ldquo;rơi\u0026rdquo; ra con! 💙\nViết vào một ngày mùa thu Hà Nội\nTái bút: mẹ sinh mình ở nhà bà ngoại, \u0026ldquo;khá là nhẹ nhàng\u0026rdquo;. Mẹ vẫn hay kể đêm đó đến gọi bà ngoại để đi sinh: \u0026ldquo;Mẹ ơi! Ôi mẹ ơi nó tọt ra rồi!\u0026rdquo;\n2021: \u0026ldquo;Mẹ sắp có con dâu rồi! ☺️☺️☺️\u0026rdquo;\nĐấy là cái cap ngắn gọn mình viết vào ngày sinh nhật mẹ từ 5 năm trước. Giờ thì đang định xin mẹ cho khất con dâu thêm mấy năm nữa đây.\n","date":"2020-01-21T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/chuc-mung-sinh-nhat-me/","title":"Chúc mừng sinh nhật mẹ"},{"content":"Nhà mình có giàn hoa giấy hai màu ở dưới cổng, đấy là cây đầu tiên bố trồng. Mình cứ nghĩ đấy là loài hoa giấy mình thích nhất. Rồi bố trồng thêm cây màu đỏ này ở trên gác. Nhiều khi mình hơi khó chịu vì suốt ngày bố nhắc tưới cây mặc dù mình thấy nó chẳng mấy khi bị héo.\nRồi thì cây ra hoa, hmm, đẹp thật, rực rỡ thật. Mình bắt đầu thấy thích chính cái cây đó và cả các loài hoa giấy khác, mỗi loài chúng đều có một vẻ đẹp riêng, mỗi loài đều rất kiêu hãnh đơm từng chùm hoa cho kẻ ngắm người khen.\n","date":"2019-09-02T00:00:00Z","image":"https://thanhnhieuchu.com/p/hoa-giay/cover_hud82456a41a86fea59ac026865711bd6a_876390_120x120_fill_q75_box_smart1.jpg","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/hoa-giay/","title":"Hoa giấy"},{"content":"Mai là tròn một tuần rồi ông giáo ạ!\nTôi thèm cái cảm giác được tắm dưới vòi hoa sen, được dòng nước mát chảy từ đỉnh đầu theo khắp cơ thể. Điều mà tôi vẫn làm trong suốt hơn một năm qua, trước mỗi bữa tối. Những ngày mùa đông Hà Nội, tôi biết được cảm giác chiến thắng.\nTôi thèm những buổi chiều chạy bộ, dong mình trên con đường đồng. Sau mưa rào thì trời trong vắt. Phía Tây là núi Sóc Sơn, tôi thấy máy bay đang hạ cánh. Phía Đông xa hoa, nơi những tòa nhà trọc trời của Hà Nội hiện rõ sau những ngày sương mờ bụi. Còn tôi thì hít-hít-thở-thở, đều đều chạy những bước chạy cố gắng. Quá đoạn sẽ đi bộ và lấy lại nhịp thở. Ánh mắt nhìn theo con đường, người xung quanh ai cũng nhìn theo, đó là cảm giác thu hút.\nTôi thèm những cái sải tay dài trên mặt nước, chém gió cùng một vài cậu bạn. Tôi bơi cũng bình thường, nhưng hè này thì đã tự tập được trườn sấp thở 0 2 4. Có hai, ba buổi ra ngoài hồ lớn để nới cự ly lên 60-80m cũng như tìm cảm giác mới. Tuy là chẳng thể bơi thẳng một mạch, tôi nằm thư giãn đôi ba lần trên mặt nước nhưng tôi vẫn qua được đến bờ. Đó là sự cố gắng!\nChúc mọi người buổi tối vui vẻ!\n","date":"2019-08-15T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/m%E1%BB%99t-tu%E1%BA%A7n/","title":"Một tuần"},{"content":"Để gia đình mình có được như ngày hôm nay, bố đã cố gắng rất nhiều. Khởi đầu với hai bàn tay trắng, cùng với mẹ, bố đã lao động tháng ngày để đem lại sự thịnh vượng cho gia đình. Chúc mừng bố (và cả mẹ nữa)! 🙂\nHồi nhỏ với hai anh em con, bố đủ nghiêm khắc, nghiêm khắc là để dạy chúng con nên người. Con thật may mắn và con biết ơn điều đó vì không dễ để một người cha có được sự hiền từ đi cùng sự nghiêm khắc đúng mực.\nBố cũng có những khuyết điểm, nhưng chẳng có gì khó khăn để cả gia đình mình cùng bố nhẫn nại và hoàn thiện nó. Không có điều gì là trọn vẹn cả vì vậy hãy trân trọng những gì chúng ta đang có.\nCon cảm ơn bố, cảm ơn mẹ, cảm ơn cả gia đình mình, cảm ơn vì tất cả!\nTái bút: Điều may mắn nhất trên đời của bố là cưới được mẹ con và điều gì cũng có lý do của nó, con vẫn luôn nghĩ vậy. 😁\n2022: Chúc mừng sinh nhật bố 🎉 Chúc bố vững vàng cùng gia đình mình vượt qua những giai đoạn khó khăn này.\n","date":"2019-06-30T00:00:00Z","permalink":"https://thanhnhieuchu.com/p/chuc-mung-sinh-nhat-bo/","title":"Chúc mừng sinh nhật bố"}]